Chiếc áo thấm nước canh

08/10/2021 | 52 |
0 Đánh giá

Khi từ "thương" không đi kèm với "yêu"...

Ngôi nhà luôn ngăn nắp khi có mẹ. Vừa dọn dẹp những mẩu bút chì ngắn do đứa con lớn gọt ra, vừa nhặt những chiếc ô tô nhỏ trong hộc tủ của đứa con nhỏ ném tứ tung từ tối qua. Mẹ vẫn cặm cụi lau chùi từng chi tiết nhỏ trong nhà. Những mẩu thuốc lá còn thừa cắm trên chậu xương rồng bên hiên của mẹ, vẫn cứ dầy lên. Những tiếng phàn nàn của mẹ hầu như không còn nữa. Tôi nghĩ, mẹ có nói thêm nữa thì cũng không thay đổi được gì. 

Tôi vẫn nhớ ngày đó, chiếc áo thấm đẫm nước canh của bố. Khi bố say rượu, mẹ vẫn nấu cho bố ăn những món ngon bố yêu thích. Bố ngồi trên bàn ăn bát canh nóng hổi vừa từ bếp bê ra. Rồi bỗng nhiên, chiếc sọt quần áo đổ thẳng từ trên đầu bố xuống bàn ăn. Mẹ la hét và không dừng phàn nàn về sự bừa bộn trong căn nhà. 

Nhưng chắc hẳn không phải vì thế mà mẹ tức giận đến thế. Tới mãi sau này tôi mới hiểu. Không phải vì những chiếc bút chì gọt dở, chiếc tất lộn ngược hay đồ đạc nằm lung tung khắp nhà, mà là suy nghĩ không cùng hướng và tình cảm không đặt nơi mẹ quá nhiều.

Hai từ "vô vị" được nghe từ bố. Có lẽ sống bao năm tim bố vẫn để ở nơi khác. Có thương nhưng không yêu mẹ. 

 

Nén giận cũng như miếng vải khô cầm chặt trên tay và để sâu trong tim. Nhưng một khi quyết định thả xuống và nói ra thì mọi thứ sẽ đi nhanh như cách nước thấm ướt vào tấm vải. Không thể dừng lại và không thể kiểm soát. Tất nhiên, nếu bố nhanh tay nhặt lên thì chiếc-áo không đẫm trong nước canh như thế. Nhưng tiếc rằng, bố chẳng thể biết được lí do cho đến tận bây giờ.

Trên cuộc đời này, không thiếu những ngôi nhà, ở nơi ấy, bố và mẹ cũng vì hai chữ tình-nghĩa mà sống vì con. Nhưng tại sao bố và mẹ lại không thể nhỉ. Bạn có đang nghĩ như thế không. Nhưng với tôi, cuộc đời ai cũng nói ngắn nhưng thực tế đợi một ngày trôi qua nhiều khi cũng rất dài. Tại sao phải gắng gượng để diễn và tỏ ra mình đang ổn, đang hạnh phúc.

Nếu li hôn mà gọi là sống ích kỉ thì thử hỏi cứ gượng ép mọi người chơi trò gia đình nhạt vị thì gọi tên là gì đây. Xin đừng nhân danh con cái hay sợ hãi ánh nhìn của xã hội nữa.

 

Bản thân không thể cười thì chiếc-áo không ướt canh cũng sẽ đẫm vì nước mắt mà thôi.

 

 


Tin tức liên quan

Bình luận